Lý Thụy Ý
Tôi muốn viết một điều gì đó. Một điều vừa nghĩ đến sáng nay. Nhưng rồi không viết gì cả! Dù chỉ một dòng...
Trái tim tôi vừa nhói buốt vì câu nói của người Mẹ...
"Mẹ không sợ con đi lính! Mẹ chỉ sợ con không trở về...!!"
Bàn tay gầy guộc vuốt lên vai con:
"Dù cụt chân cụt tay con cũng phải về...Về với mẹ. Mẹ nuôi!!"
Cả một cuộc đời trong chiến tranh!
Nỗi đau quấn chân đứa con trai vào trái tim Mẹ! Hai mươi năm! Mẹ không khóc! Chỉ đau! Lặng lẽ đau!
Từng sáng. Từng chiều...Theo ánh hoàng hôn. Theo làn khói bếp!
Con về! Chỉ cần vậy thôi. Mẹ chỉ muốn thấy con, dù không nguyên vẹn hình hài...Mẹ sẽ nuôi con như ngày con chưa tự ăn. Chưa tự đứng!...
"Mẹ không sợ con đi Lính! Chỉ sợ con không trở về!"
Đối với người Lính, đôi khi cái chết không đáng sợ bằng nỗi đau của người thân!
Nỗi đau mà buổi sáng hôm nay tôi đã chạm. Đã kéo cả một cuộc chiến tranh trở về. Đã lật lại từng trang ký ức...
Tôi thấy lại những người lính năm xưa. Hàng hàng lớp lớp ra đi.
Anh em. Bạn bè. Người yêu. Tôi thấy lại một thế hệ buồn nhưng đầy kiêu hãnh. Tôi thấy lại mình từng đêm hướng mắt về khung trời hỏa châu...
Tôi thấy lại tháng 3 gãy súng. Tháng 4 mất Sài Gòn!..
Tôi thấy lại hơn 50 năm sống lầm lũi trên quê hương. Điêu linh! Tù đày!
Quê hương không còn tên gọi!
Chỉ còn lại những mảnh vỡ!
Mảnh vỡ rải dài từ rừng đến biển. Từ thành phố đến thôn quê.
Có ai cúi lượm vài mảnh, nhét vội vào hành trang. Có người tay ứa máu. Nhiều người lạ hất đi.
Tôi thấy lại mình, ngơ ngác trên lối quen, tìm trong ngày, trong đêm một hình bóng cũ. Vẫn Miền Nam mưa nắng hai mùa mà ngỡ như bóng tối khi khép cửa địa đàng!
Và tôi thấy, từng dòng chữ đã úa nhòa, trong di vật đứa em trai gởi về từ nửa thế kỷ...
“Tờ lịch nằm chung trong kỷ vật
Bạn thằng em cùng cải tạo gởi về
Thư không nói vì sao nó chết
Chỉ viết: “Nó nhiều lần chồm dậy tập hợp đơn vị giữa cơn mê!"
Tờ lịch đã ngả vàng
30 tháng Tư khoanh tròn bằng máu!
Nó ghi thêm:"Giã từ chiến đấu...
…Hết rồi. Tuổi trẻ. Tương lai!"
Tôi thẫn thờ...Lặng lẽ một giây
Tờ lịch vẫn chập chờn trước mặt.
“Thôi em!
Dù thế nào thì cũng chết cho quê hương!
Miền Nam giờ nầy
Như bãi chiến trường
Khao khát chiến tranh
Lặng yên chống đối!
Bằng cả lời nguyện cầu với Đấng thiêng liêng
Bằng ý người say!
Bằng lời người điên...
Máu trong tim cũng gầm gừ
Muốn vỡ
Đâu cũng là nhà tù
Mảnh trời riêng hẹp không đủ thở
Thương xích xiềng
Ta chẳng nỡ vung tay
Lão cai ngục cụp mắt trước kẻ
lưu đày
Sự lặng yên sâu thẳm của kẻ không còn đất chết!"
Tôi nói với em.
Tôi nói với mình.
Lục tung ký ức rồi khép lại vụng về.
Vết thương! Không tìm ra thuốc
Đâu đó, nhức nhối vẫn từng ngày khoét rộng ra, sâu thêm.
Có người che đi.
Có người để hở.
Tôi vẫn thường xuyên bị những cơn buốt tim khi chạm vào vết sẹo của ai đó.
Như đọc một bài viết ngắn sáng nay.
Bài viết của một người Lính gãy súng.
Và tôi đã không thể viết gì hơn lời thì thầm của Mẹ:
"Mẹ không sợ con đi Lính. Chỉ sợ con không trở về!"
Và con đã trở về trong chiếc quan tài trên phủ cờ Tổ Quốc… mẹ ơi!
Lý Thụy Ý

No comments:
Post a Comment