TẤM THẺ BÀI CỦA NGƯỜI CHA…

Con gái 9 tuổi lạc qua Mỹ ngày 30 tháng 4 năm 1975, trở thành bác sĩ về Việt Nam chữa bệnh từ thiện, ra Nha Trang tìm lại cha mẹ và các em, tình cờ xe hết xăng ngay chỗ mẹ ruột và hai đứa em đang cải táng mộ cha là một quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cấp bậc Trung Sĩ tử thương vào ngày 30/04/1975, sau đó cô đã bảo lãnh cả mẹ và các em qua định cư tại Hoa Kỳ.

Câu chuyện được bắt đầu vào sáng ngày 23-3-1975.
Sau khi chồng và con trai bị chết vì đạn pháo kích của VC đồng thời bị thất lạc đứa con gái trong ngày di tản tại bãi biển Chu Lai tại Quảng Tín, chị Buôn tất bật chạy khắp nơi để hỏi thăm về đứa con gái của mình… chị đã được một người chạy nạn cho biết:
“Con bé khoảng 9 hay 10 tuổi mặc cái áo xanh, quần đen, cổ có đeo cái thẻ bài của lính là con chị sao? Nó được một người trên ca nô nhào xuống nước bơi vào vớt nó đưa lên ca nô ra tàu lớn rồi. Thật là may mắn cho nó!”
Lệ, đứa con gái thất lạc của chị Buôn, được đưa lên tàu Hải quân với chiếc thẻ bài đeo tòng teng nơi ngực. Người ta thấy có khắc tên:
Lê văn Buôn
Số quân: ….
Họ hỏi Lệ. Lệ nói đó là tên ba nó, ba Buôn của nó, bị lọt lại với má và ba đứa em tại bãi biển Chu Lai.
Mới đầu Lệ sụt sùi khóc nhưng có người đàn bà ngồi gần bảo nó khóc không ích gì. Nó cắn răng nghe lời bà này, làm theo những gì người ta chỉ bảo. Tiếng nổ làm cho nó ù tai nhưng cái sợ làm nó quên cả. Kể từ lúc quả lựu đạn nổ, nó gần như mê đi cho đến khi có người vớt nó đưa lên ca nô rồi lên tàu.
Người vớt nó lên ca nô và đưa nó lên tàu, nhận nó là con nuôi là một Thiếu Uý Hải quân.
Sau thời gian huấn luyện dài đằng đẵng, tim anh còn đầy ắp tình người dành cho đồng hương và cả nhân loại. Ước mơ của anh là những chuyến hải hành xa, đi đến chân trời góc biển, đi đến những đô thị lớn hoa lệ, nguy nga, ngợp ánh đèn về đêm và nườm nượp xe cộ, người đi bộ trên hè phố ban ngày.
Anh tên Lê trọng Nghĩa, 28 tuổi, quê quán ở miệt Thủ Dầu Một, ra trường với hạng cao trong số hơn 60 sinh viên tốt nghiệp trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang và hiện là một sĩ quan ưu tú của Giang đoàn 240 đóng ở miền Trung.
Chiếc tàu Nghĩa và đứa con nuôi là Lệ về đến bến Bạch đằng Sài Gòn vào tuần đầu tháng 4-1975, đang lúc Sài Gòn lên cơn sốt y như miền Trung mấy tuần trước. Nghĩa đưa Lệ đến gửi tại nhà vợ một người bạn trong trại sĩ quan bến Bạch đằng, lại gửi tiền và nhờ Xuân Hà, tên vợ người bạn, đi mua sắm quần áo và những thứ cần thiết hàng ngày cho Lệ.
Xuân Hà nhìn Nghĩa rồi nhìn Lệ và hỏi nhỏ:
- "Con bé xin được ở đâu mà xinh quá vậy? Tốn vài tạ gạo nữa là đã ra dáng tiểu thư rồi.
Anh lựa hay lắm.”
Nghĩa nghiêm nét mặt bảo Xuân Hà:
“Chị đừng nghĩ vậy.
Ba má nó và ba đứa em còn kẹt lại Chu Lai. Chỉ có mình nó được tôi cứu lên tàu. Tôi nhận nó làm con nuôi.”
Xuân Hà tính đùa thêm một câu nhưng thấy mặt Nghĩa lạnh như tiền nên không dám cợt nhả nữa.
Ngày 28-4-1975, Nghĩa lại mang Lệ lên một chiếc tàu Hải quân HQ lớn để chạy sang Guam. Nghĩa con một, cha mẹ Nghĩa đã lớn tuổi muốn sống và chết ở Thủ Dầu Một nên không đi mặc dù trong thời gian ở Sài Gòn, Nghĩa đã cải trang về thăm và mời ông bà đi.
Sau 5 tháng ở trong trại tạm cư ở Guam, Nghĩa và Lệ được một nhà thờ bảo trợ đi định cư tiểu bang South Carolina.
Từ đây, Nghĩa xin trợ cấp tiểu bang để vào đại học học kỹ sư cơ khí. Ngoài giờ học, Nghĩa đi làm bán thời gian cho tiệm Sears ở downtown để lấy tiền chi phí ăn ở cho hai cha con.
Nghĩa xin cho Lệ vào học ở trường tiểu học địa phương, có xe bus đưa đón mỗi ngày và ăn sáng, ăn trưa miễn phí vì hai cha con chưa có lợi tức.
Nghĩa chỉ thêm bài vở cho Lệ mỗi buổi tối sau khi cơm xong. Lệ thông minh nên học rất nhanh. Để giúp ba Nghĩa, nó biết đặt nồi cơm điện, luộc rau, luộc trứng, làm những món giản dị rồi chờ ba về ăn cơm.
Mặc dầu vào ngang thiếu căn bản bốn lớp đầu, nhưng Lệ đã học xong lớp 5 Việt Nam, học lại với ba Nghĩa và một cô giáo Mỹ dạy kèm tất cả những gì cần thiết chưa được học ở các lớp dưới, nhất là Anh ngữ. Vì vậy Lệ tốt nghiệp trung học lúc mới 17 tuổi với điểm trung bình 4.0.
Nhiều lúc Lệ nhớ ba má và các em day dứt nhưng nghe ba Nghĩa khuyên phải cố quên. Nó tự nhủ có khóc cũng không làm được gì, chỉ cản trở việc học. Đã từng ở trong cảnh nghèo ở Việt Nam, Lệ hiểu được đi học thế này là diễm phúc nên cố gắng hết sức.
Ba Nghĩa khuyên sau này có thể bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, khi ấy sẽ tìm tung tích gia đình. Lệ tạm yên lòng và hy vọng.
Mùa thu năm đó, Lệ vào trường Đại học Y khoa South Carolina. Sau 3 năm, lấy cử nhân sinh vật học với lời khen của hội đồng giám khảo rồi chuyển sang học nhãn khoa.
Năm 1990, Lệ đậu bằng bác sĩ nhãn khoa hạng tối ưu và được mời giảng dạy. Sau khi hỏi ý kiến ba Nghĩa, cô xin khất để trở về Việt Nam tìm gia đình.
Sau hơn 10 năm đóng cửa, lúc này Việt Nam mở cửa nên việc đi lại dễ dàng hơn. Lệ cùng một người bạn về đến Chu Lai mùa hè năm 1990. Cảnh vật thay đổi nhiều. Cô đi hỏi khắp nơi nhưng không tìm được ai quen.
Cô đeo thẻ bài ra bãi biển, vào từng nhà hỏi thăm, mở phòng khám mắt miễn phí để gặp dân địa phương nhưng vẫn không tin tức.
Cuối cùng cô cùng bạn ra Nha Trang rồi định vào Trà Vinh.
Khi đi tham quan ngoại ô Nha Trang, chiếc xe bỗng hỏng máy phải dừng lại. Trong lúc chờ, cô thấy một nhóm người cải táng mộ trên gò đất và đi lại xem.
Khi đưa thẻ bài ra hỏi, một người đàn bà nhìn sững rồi hỏi:
- “Có phải tấm thẻ bài này của lính Việt Nam Cộng Hòa… và cô là Lệ phải không?”
Đó chính là mẹ cô.
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Người nằm dưới huyệt đang cải táng chính là cha cô, Trung sĩ Lê Văn Buôn. Hai em đứng đó nay đã lớn.
Sau khi đoàn tụ, Lệ bảo lãnh mẹ và các em sang Hoa Kỳ sinh sống. Trong nhà, bà lập bàn thờ với di ảnh người chồng, tấm thẻ bài đặt trang trọng như chứng tích của số phận, chiến tranh và sự đoàn viên kỳ diệu.
Đây là câu chuyện thật mà người viết đã lấy từ bài viết “Tấm Thẻ Bài”.
Trần Đình Ngọc
Chia sẻ từ fb Lê Văn Thông

No comments: