Trên quốc lộ 13 con đường đẫm máu
Ai đã vội vàng lấp xác em tôi
Thây vợ cháy xương mẹ nữa đâu rồi
Tóc em gái xoã ôm mồ tập thể
Nước mắt không còn máu thay dòng lệ
Đôi bàn tay co quắp với trời cao
Ai trên mặt lộ ai dưới chân
hào
Nằm vất vưởng thây không đầu ngơ ngác
Người mẹ lang thang bươi từng đống xác
Mắt trừng to tìm dấu vết con
Đây chiếc ba lô gói gạo sấy vẫn còn
Màu đen thẩm vì máu đen đọng vấy
Tôi mong mắt mẹ mù để đừng trông thấy
Cả đoạn đường mang tên số 13
Đường oan khiêng quân giặc đã ào qua
Mô vô chủ vùi chôn dân vô tội
Từ sáng tinh mơ đến chiều chập tối
Đầy tang thương hoa cỏ cũng rơi đầu
Núi rừng kia gục mặt cũng lòng đau
Hồn nếu có sẽ oà lên khóc ngất
Thịt xương người thành mồi ngon súc vật
Đàn chó tru thê thảm suốt canh thâu
Trăng cô đơn bệnh hoạn trắng xanh màu
Mây ma quái trời thê lương tử khí
Đây xác người chiến sĩ
Kìa cán bộ áo đen
Nằm bên nhau kẻ lạ người quen
Thân bách thắng giờ sa cơ uất hận
Và những kẻ ngày qua trên chiến trận
Đã cuồng điên chém giết chẳng ngừng tay
Cả đoàn quân sinh bắc tử nam nầy
Cùng gục ngã nằm chung mòi tập thể
Chung dòng máu Việt Nam cùng thế hệ
Sống căm thù giờ chết lại ôm nhau
Trời quê hương lòng đất gối chung đầu
Mồ hoan lạnh không bia đề tên tuổi
Trang nhật kí chỉ đôi hàng ngắn ngủi
Vết đạn cày phơi nát mấy tâm tư
Mẹ ngoài kia em gái phố Sinh Từ
Hay quê nội Đồng Nai sông bát ngát
Giờ tất cả là tang thương đổ nát
Bên nhau nằm hồn mộng những gì đây
Đường 13 sương lạnh với trăng gầy

No comments:
Post a Comment