Ý CHÍ CỦA LÃNH ĐẠO

Chuyện “Tạp phế lù” tin hay không thì tuỳ.

Nhân chuyện đồng chí công an tụt dây từ tầng 11 rơi xuống, chuyện Chu Ngọc Anh, Nguyễn Thanh Long bị kỷ luật, cụ Tần kể câu chuyện ngày xưa liên quan đến vấn đề “kỷ luật” cho các cụ nghe.

Các ông có nhớ vụ đột kích Sơn Tây của biệt kích Mỹ vào năm 1970 không? Khi ấy tôi ở binh chủng Phòng không & Không quân đóng ở đó.
Báo chí của ta lúc ấy không đăng tin, nhưng bên ta được một phe bẽ mặt, để cho biệt kích Mỹ đổ bộ ngay vào trung tâm hậu phương lớn của miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
Biệt kích Mỹ không cứu được một tù binh nào, nhưng cũng chẳng có thằng biệt kích nào bị bắt, hay bị thương, chúng nó êm ả rút hết, chỉ để lại một xác trực thăng bị phá huỷ do cánh quạt va vào cây bàng bị gãy.
Phía ta có mấy người chết.
Sau vụ đó Binh chủng phòng không & Không quân nhiều sỹ quan bị kỷ luật, mệnh lệnh được ban ra luôn phải cảnh giác túc trực chiến đấu 24/24 giờ, bắn hạ tất cả máy bay xâm phạm từ phía Lào bay sang mà không cần xin lệnh, xin chỉ thị, nếu không có thông báo trước.
Hôm ấy từ đài quan sát phát hiện có trực thăng bay vào từ hướng Tây (hướng Lào ) chỉ huy trung đoàn ra lệnh tiêu diệt.
Loạt đầu bắn lên trượt, loạt sau bắn lên cũng trượt.
Chiếc trực thăng hạ độ cao xuống thấp, pháo không còn tầm bắn.
Mấy phút sau, có lệnh không được nổ súng, đó là máy bay của ta.
Buổi chiều ban chỉ huy trung đoàn bị gọi lên.
Tướng Phùng Thế Tài - Phó tổng tham mưu trưởng, (trước đó là Tư lệnh Phòng không & Không quân) hầm hầm nét mặt.
Ông này nổi tiếng là nóng tính, hay đánh lính còn gọi là “Phùng Thế Ục”
Tướng Tài chính là người có mặt trên chiếc trực thăng bị bắn trượt buổi sáng.
Ông muốn bí mật bất ngờ đi kiểm tra, xem công tác cảnh giác đề phòng của lực lượng Phòng không & Không quân như thế nào.
Tướng Tài, nhìn chằm chằm vào từng sỹ quan của ban chỉ huy trung đoàn, mắt đỏ vằn như muốn nuốt thịt từng người. Tướng Tài hét lên:
- Cách chức, bỏ tù hết lũ ăn hại này đi.
Cả lũ xanh mặt, tham mưu trưởng trung đoàn ú ớ:
- Báo cáo Phó tổng tham mưu trưởng đã có lệnh bắn hạ bất kỳ máy bay nào xâm phạm từ hướng đó, nếu không được thông báo.
Tướng Tài túm áo ngực tham mưu trưởng trung đoàn.
- Tôi không kỷ luật các anh vì nổ súng, tôi kỷ luật các anh vì tội bắn trượt.
Các anh luyện tập thế nào, bắn hai loạt vào chiếc trực thăng bay chậm như rùa mà không trúng, có phải là đồ ăn hại không?
Sáng nay là máy bay địch thì nó vào đến tận Hà Nội thăm trung ương, thăm Phủ chủ tịch rồi.
Hôm qua nghe mấy thằng cháu bên công an tào lao về chuyện cậu công an tụt dây từ tầng 11 ngã xuống chết, vì chuyện bồ bịch gì đó, tôi mới hỏi chúng nó, liệu chết rồi có bị kỷ luật gì không?
Chúng nó bảo, ỉm đi được thì không kỷ luật, nếu phanh phui ra phải kỹ luật.
Một thằng chẳng biết nó nói thật hay nói đùa, nó bảo:
- Không kỷ luật không được. Nhưng kỷ luật chuyện trai gái, đĩ bợm làm gì, của chúng nó không giữ được chẳng nhẽ Đảng giữ hộ.
Tội đối với ngành, thì ngành xử, Công an gì mà có tụt dây từ tầng trên xuống tầng dưới mà ngã chết, kỷ luật là do yếu kém nghiệp vụ chuyên môn để xảy ra hậu quả nghiêm trọng ảnh hưởng đến uy tín của lực lượng công an.
Ngành có quản lý cái ấy của chúng nó đâu mà kỷ luật về đạo đức, lối sống. Cái này phụ thuộc vào ý chí lãnh đạo, nâng quan điểm chết một một vòng hoa chẳng có, yêu vẫn liệt sĩ, thăng quân hàm như thường.
Quay lại vụ đột kích Sơn Tây của biệt kích Mỹ, tôi kể cho các ông nghe vì nhiều người không biết sự thật, cứ tưởng ta tài giỏi phá được kế hoạch của Mỹ.
Tù binh Mỹ (hầu hết là phi công) được giam trong trại ở Sơn Tây là chính xác.
Những tù binh này đã dùng đất đá, và nhiều vật dụng như quần áo, cuốc xẻng… xếp thành một ký hiệu, hy vọng máy bay trinh sát của Mỹ căn cứ vào ký hiệu sẽ tìm ra ra chỗ giam giữ để người Mỹ có thể giải cứu.
Theo điệp báo người Mỹ biết tù binh có giam ở Sơn Tây nhưng không biết địa điểm chính xác
Qua nhiều lần cho máy bay trinh sát kiểm tra, không ảnh đã khẳng định tù binh Mỹ đang bị giam ở Trại giam Sơn Tây qua các ký ám hiệu do tù binh Mỹ tạo ra.
Người Mỹ quyết định dùng trực thăng đưa biệt kích xuất phát từ đất Thái Lan đổ bộ xuống trại giam Sơn Tây giải cứu.
Trước khi đột kích hai ngày, ảnh gửi về vẫn thấy có quần áo phơi trong trại có nghĩa là vẫn có phi công sống trong đó.
Nhưng khi biệt kích Mỹ đổ bộ xuống lại không có tù binh nào, do một nguyên nhân tình cờ không chủ ý.
Trước đó khu vực Sơn Tây có mưa lớn, nên trại có nguy cơ bị ngập.
Phía ta phòng xa nên quyết định chuyển tù binh sang trại khác cách đấy mấy chục km.
Khi tù binh chuyển đi, có một số thương binh và bệnh binh ở một trại điều dưỡng của ta gần đó vào trong trại, họ tắm giặt, phơi phóng quần áo, nên phía Mỹ vẫn tin tưởng trong trại có tù binh.
Trong lúc đội biệt kích Mỹ trên đường bay đến trại giam Sơn Tây, thông tin tình báo nằm vùng gửi về Mỹ, tù binh đã được chuyển đi nơi khác thì đã quá muộn.
Sau này phía Việt Nam nói phét, vì có tin tình báo nên đã chuyển tù binh đi nơi khác.
Nếu có tin tình báo, sao không tổ chức đón lõng, mai phục tiêu diệt, bắt sống nhóm biệt kích này, để chúng an toàn về căn cứ.
Căn bệnh giấu diếm sự thật nhiều khi rất nguy hại, phụ thuộc vào ý chí lãnh đạo tạo ra công tội, oan trái lẫn lộn rất bi hài.

No comments: