Friday, January 9, 2026

NGẪM VỀ CHỮ DÂN TỘC VIỆT NAM

 NGUYỄN GIA VIỆT

Tấm hình chụp trước 1975, một nhóm tù binh Bắc Việt đang được Việt Nam Cộng Hoà phân loại. Nhìn họ trẻ măng, thanh xuân, ngơ ngác, có người chống cằm ưu tư xa vời, chẳng có ai bị trói hay đối xủ tàn tệ.
Phá Tam Giang là cái phá thuộc Thừa Thiên Huế rộng tới 52 km2
Tam Giang là ba con sông vì có ba sông Bồ (Tả Giang), Hương (Trung Giang) và Ô Lâu (Hữu Giang) chảy vào phá.
Đang nói chuyện tù binh tự dưng xen vào phá Tam Giang, bộ có gì hả?
Nhà thơ Tô Thuỳ Yên năm 1972 ngồi trên trực thăng nhìn xuống phá Tam Giang đã cảm xúc viết bài thơ "Chiều trên phá Tam Giang" mà sau đó Trần Thiện Thanh phổ nhạc rất hay.
"Chiếc trực thăng bay là mặt nước
Như cơn mộng nhanh
Phá Tam Giang, phá Tam Giang
Bờ bãi hỗn mang, dòng bát ngát
Cát hôn mê, nước miệt mài trôi
Ngó xuống cảm thương người lỡ bước
Trời nước mông mênh, thân nhỏ nhoi
Phá Tam Giang, phá Tam Giang
Nhớ câu ca dao sầu vạn cổ."
Tác giả hỏi thăm mấy anh đang loi ngoi ở dưới tìm cách thâm nhập qua đất VNCH, tác giả cũng hỏi vai trò của người lính VNCH trong cuộc chiến tranh:
"Vì sao ngươi tới đây?
Hỡi gã cộng quân sốt rét, đói
Xích lời nguyền sinh Bắc, tử Nam
Vì sao ta tới đây?
Lòng xót xa, thân xác mỏi mòn
Dưới mắt người làm tên lính nguỵ."
Tác giả tưởng tượng rằng :
"Ví dầu ngươi bắn rụng ta
Như tiếng hét
Xé hư không bặt im
Chuyện cũng thành vô ích
Ví dầu ngươi gục
Vì bom đạn bất dung
Thi thể chẳng ai thâu
Nào có chi đáng kể
Nghĩ cho cùng, nghĩ cho cùng
Ví dầu các việc ngươi làm, các việc ta làm."
Chiến tranh vốn vậy, bắn qua bắn lại, ai trúng đạn chết, ai bắn nhiều thì có chiến công. Chiến tranh không xấu, chỉ có bản chất con người là xấu.
Theo lý thuyết, Bắc hay Nam đều là dân tộc chung, là anh em đồng bào.
Gọi nhau là anh em không hiếm trong văn hoá Việt Nam Cộng Hoà. Thầy Lợi, tức nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng trong bài Kinh Khổ cũng đã từng ghi ra chữ anh em:
"Lời nguyện cầu này dành cho nhau
Từ khi loạn ly vào đêm đầu
Tình người tiêu hao
Niềm tin bội bạc
Gà giục sang canh mãi ngoài hiên đầu tỏ tròn tiếng gáy
Lạnh lùng một ngày một qua mau
Lời kinh mù sương mờ trên đầu
Mộng chờ sau đêm
Ngày mai thật lạ
Thù hằn anh em
Bỗng nhìn nhau gọi nhau thật đậm đà."
Bài Kinh Khổ hát có nhịp đều đều như tụng cầu an, kinh sám hối, kinh cứu khổ. Chỉ với bốn nốt nhạc, kiểu tụng kinh này mới hơn cả kiểu tụng kinh ngắt nhịp một hai.
Kinh khổ hay nhứt là ở câu:
"Tình người tiêu hao
Niềm tin bội bạc
Mộng chờ sau đêm
Ngày mai thật lạ
Thù hằn anh em
Bỗng nhìn nhau gọi nhau thật đậm đà."
Phải công nhận Trầm Tử Thiêng rất giỏi đem đời vô nhạc, qua ca từ con chữ, nó gợi hình, gợi âm, gợi tất cả những bi ai thống khổ của một dân tộc đang chịu cái ách chiến tranh rồi sau đó bạo tàn, áp đặt thô bạo.
"Con quốc sầu an đêm nao than vắn thở dài
Từ khi từ khi quốc sinh ra đời, cha thì ở tận biển trời
Hỡi người đi còn đi sông núi ơi biền biệt xa rời
Thương đời con quốc lẻ loi."
Tràm Tử Thiêng qua 1968 kêu đích danh là giặc và đòi trả thù:
"Tình người về giữa đêm xuân chưa dứt cuộc vui
Giặc đã qua đây gây cảnh nổi trôi
Cầu thân ái đêm nay gãy một nhịp rồi
Nón lá sầu khóc điệu Nam Ai tiếc thương lời vắn dài."
Và chính nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng sau 1975 có một câu nhạc cực kỳ triết lý và hiểu đời, nghe xong phải nổi da gà :
"Ta thấm thía tử sinh, cuối bước nhọc nhằn
Ta níu ánh bình minh, giữa cơn tử sinh."
Chúng ta là người Việt Nam. Cái tên Việt Nam vẫn còn làm nhiều bạn chưa hiểu nó hàm chỉ cái gì trong đó.
Lịch sử Việt Nam đầy sóng gió, biến động, dân tộc chúng ta chưa có ngày nào yên ổn mà nhẹ nhàng nghĩ ngơi, hầu như tất cả mọi thủ đoạn mọi âm mưu trên thế giới đều đi qua hai chữ Việt Nam này..
Nói như Trịnh là ngàn năm giặc Tàu, trăm năm giặc Tây, Trầm Tử Thiêng đau hơn khi nói rằng :
"Ôi! Cả thời gian, tóc mẹ bạc màu, áo chị sờn bâu.
Đêm qua đêm súng ru em ngủ, còn đâu nồng nàn.
Bảy ngàn đêm giấc ngủ chưa tròn.
Giấc ngủ hao mòn, cơn mơ thành bại, mắt còn đỏ hoe."
Kẻ thù của Việt Nam không chỉ ngoại xâm mà còn là "đàn con nay lớn khôn mang gươm đao vào xóm làng" và tới ngày nay người Việt Nam vẫn chưa cười cho hết một nụ cười tươi.
Hạ mình xuống, bỏ bản thân mình ra đặng nâng hai chữ Việt Nam lên, bỏ cái tôi mình để tôn cái tôi dân tộc, lợi ích chung và mai sau sẽ sáng chói.
"Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng."
Ngày nay người Việt Nam đã đi khắp địa cầu, những đôi chân miệt mài, những con người rộng mở vẫn luôn hướng về dân tộc mình trong một khoảnh khắc giữa đời thường.
Mặc tình nghĩa ra làm sao, với chúng ta hai chữ Việt Nam có nghĩa là người Việt ở Phương Nam, chúng ta tự hào vì điều đó.
Hai chữ thiêng liêng !
"Tôi đi giữa trời bồi hồi
Cờ bay phất phới tôi quên chuyện ngày xưa
Mong sao nước Việt đời đời
Anh dũng oai hùng chen chân thế giới."
Dân tộc có nghĩa dòng giống của người trong nước, nghĩa là người trong cùng một quốc gia. Chung ta nhớ về Nhân bản, Dân tộc và Khai phóng.
Dân tộc là một yếu tố người ta gọi là “Con dao hai lưỡi” trong chánh trị, là vì nếu lợt quá thì vong quốc, nếu đậm quá thì thành cực đoan, người khôn là biết “đủ”.
Ba yếu tố tạo ra sự vững mạnh của một quốc gia là: Quốc gia, Dân tộc và Xã hội .
Riêng với người Việt Nam thì yếu tố Việt tộc, mồ mả ông bà, non sông gấm vóc lúc nào cũng đậm trong người. Có những giai đoạn khốc liệt, khủng bố tàn bạo song hai chữ quốc gia luôn trong lòng người Việt.
“Khối tình yêu thiên cổ dòng kim cương
Ngày khai sanh nhưng chọn chốn quê hương
Hòn núi trắng sông xanh của nòi Việt
Cỏ hoa còn gìn giữ mặc tang thương.”
Lịch sử Việt Nam đã trải qua hằng hà sa số trào đại lên rồi xuống.
Quốc phá san hà tại.
Trong mắt người dân thì trào đại chánh trị hay một thể chế chánh trị là con kiến, cây kim, nó còn hay biến mất cũng bình thường, cái trường tồn là dân tộc kìa!
Nếu một trào đại hủ bại thì người dân sẽ góp sức làm cho nó biến mất càng nhanh càng tốt.
Người dân luôn ở thế đúng vì họ luôn đứng với tư thế người dân của một quốc gia. Dân là rường cột của một quốc gia, một dân tộc. Nhà cầm quyền luôn là thiểu số so với một đại chúng người dân.
Xã hội chỉ tốt, pháp luật chỉ nghiêm túc khi mọi thứ có trật tự rõ ràng, từ dân tới chánh quyền.

Nguồn: FB Nguyễn Gia Việt